Sáng chủ nhật, mình quyết định để điện thoại ở phòng khác, khóa cửa lại đúng nghĩa đen, rồi ngồi xuống bàn ăn sáng một mình. Chưa đầy mười phút, tay mình đã tự động thò vào túi quần tìm một thứ không có ở đó. Cái phản xạ đó khiến mình giật mình hơn cả việc thiếu điện thoại.
Bồn chồn ngay từ những phút đầu
Mình từng nghĩ mình không nghiện điện thoại, chỉ là dùng nhiều vì công việc cần. Nhưng buổi sáng hôm đó cho mình thấy một sự thật khác. Chỉ mới rời điện thoại chưa đầy một tiếng, mình đã thấy trong người có gì đó bứt rứt, không tập trung được vào việc gì cho trọn vẹn, cứ thấp thỏm như đang chờ một thông báo nào đó. Cảm giác này lạ, vì bình thường mình không hề để ý là mình đang chờ đợi cái gì từ chiếc điện thoại, chỉ đến khi nó vắng mặt mình mới nhận ra.
Cái bồn chồn đó, nhìn kỹ lại, chính là dấu hiệu của một sự lệ thuộc mà ngày thường mình không nhận ra vì lúc nào điện thoại cũng ở gần tay. Giống như chỉ khi thiếu một thứ gì đó, mình mới thấy rõ mình đã dựa vào nó nhiều tới mức nào.
Rồi một sự yên tĩnh hiếm có xuất hiện
Qua khỏi khoảng một tiếng đầu khó chịu, mọi thứ bắt đầu dịu xuống. Mình đọc sách xong một mạch không bị ngắt quãng bởi tiếng chuông hay ý nghĩ phải kiểm tra tin nhắn. Nấu một bữa ăn mà đầu óc chỉ tập trung vào việc đang làm, không lướt xem gì trong lúc chờ đồ chín. Cái yên tĩnh này khác hẳn sự yên tĩnh của một căn phòng vắng người, nó là sự yên tĩnh bên trong đầu, khi không còn ai giành lấy sự chú ý của mình từng phút một.
Nhận ra mình cầm máy vô thức nhiều tới đâu
Điều khiến mình bất ngờ nhất là khi lấy lại điện thoại vào cuối ngày, nhìn số lần mở khóa máy trong những ngày trước đó, mình mới thấy con số cao đến mức khó tin. Phần lớn những lần đó mình không nhớ mình đã mở ra để làm gì, chỉ là một phản xạ, tay tự thò vào túi lúc nào không hay. Một ngày rời xa điện thoại giúp mình nhìn thấy rõ cái phản xạ đó, thứ mà ngày thường nó ẩn mình quá kỹ trong nhịp sống bận rộn.
Không cần bỏ hẳn, chỉ cần vài khoảng trống
Mình không nghĩ mình cần từ bỏ điện thoại hoàn toàn, điều đó cũng không thực tế với công việc và cuộc sống hiện tại. Nhưng mình bắt đầu tạo ra những khoảng nhỏ trong ngày không có màn hình, bữa ăn không cầm điện thoại, nửa tiếng trước khi ngủ để nó ở xa tầm tay, buổi sáng dành ra ít phút trước khi mở máy kiểm tra bất cứ điều gì. Những khoảng trống nhỏ đó không giải quyết hết mọi chuyện, nhưng đủ để mình lấy lại một chút cảm giác làm chủ, thay vì để phản xạ dẫn dắt cả ngày.
Sau ngày hôm đó, mình để ý mỗi khi ngồi với ai, mình cố tình để điện thoại úp xuống hoặc ở xa hơn một chút. Không phải để chứng minh điều gì, chỉ là muốn dành trọn sự chú ý cho người trước mặt, cho câu chuyện đang diễn ra, thay vì chia nó ra cho một màn hình lúc nào cũng chực sáng lên.



