Có lần mình định đăng ký phòng gym rồi lại thôi, vì nghĩ tới cảnh phải sắp xếp giờ, mang đồ, chen chỗ tập. Cuối cùng mình chỉ xỏ giày vào và đi ra khỏi nhà, đi bộ loanh quanh khu phố nửa tiếng. Không ngờ đó lại là buổi tập đều đặn nhất mình từng duy trì được.
Từng nghĩ phải tập nặng mới đáng
Có một thời gian dài mình tin rằng chỉ có tập nặng, đổ mồ hôi nhiều, mới tính là vận động thật sự. Đi bộ trong đầu mình khi đó chỉ là việc di chuyển, không phải tập luyện. Vì nghĩ vậy nên mình cứ chờ có đủ thời gian, đủ tinh thần để đi tập cho ra tập, mà những ngày như vậy thì hiếm, nên rốt cuộc mình chẳng vận động gì cả trong nhiều tuần liền.
Tới khi thử đi bộ đều đặn mình mới nhận ra suy nghĩ đó sai. Đi bộ tuy nhẹ nhàng nhưng nếu duy trì mỗi ngày thì tác dụng cộng dồn lại không hề nhỏ, còn hơn hẳn việc thỉnh thoảng gắng sức một buổi rồi nghỉ cả tuần vì mỏi.
Không cần gì ngoài đôi giày
Cái mình thích ở đi bộ là sự đơn giản đến mức gần như không có lý do gì để từ chối. Không cần đăng ký, không cần dụng cụ, không cần một không gian đặc biệt nào. Chỉ cần bước ra khỏi cửa. Ai cũng có thể đi bộ, ở bất kỳ độ tuổi nào, bất kỳ hoàn cảnh nào. Chính vì dễ như vậy nên mình từng coi thường nó, cứ nghĩ cái gì dễ quá thì chắc không hiệu quả bằng cái khó.
Cái được không chỉ nằm ở cơ thể
Sau một thời gian đi bộ đều, mình thấy người nhẹ hơn, ít mỏi lưng hơn vì ngồi làm việc cả ngày. Nhưng điều mình bất ngờ nhất lại nằm ở đầu óc. Có những lúc mình bí một vấn đề, ngồi mãi trước màn hình không ra hướng giải quyết, chỉ cần đứng dậy đi bộ một vòng, ý tưởng lại tự nhiên xuất hiện giữa chừng. Có lẽ vì bước chân đều đặn giúp đầu óc thoát khỏi trạng thái căng, để những suy nghĩ trôi tự nhiên hơn thay vì bị ép phải nghĩ ra ngay.
Đi bộ cũng cho mình một khoảng thời gian không làm gì cả ngoài việc bước đi, nhìn xung quanh, nghe tiếng xe cộ hay tiếng chim. Giữa một ngày bận rộn, đó lại là khoảng nghỉ hiếm hoi mà mình không cần cố gắng tạo ra, nó tự đến trong lúc đi.
Đưa đi bộ vào những khoảng trống sẵn có
Mình không đặt lịch cố định kiểu phải đi đúng giờ nào, quãng đường bao xa. Mình chỉ tận dụng những khoảng trống sẵn có trong ngày, đi bộ ra quán cà phê thay vì đi xe, đi thêm một vòng sau bữa tối thay vì nằm ngay xuống sofa. Có hôm đi lâu, có hôm chỉ mười lăm phút, cũng không sao. Mình bỏ luôn thói quen đếm bước chân hay so sánh hôm nay đi ít hơn hôm qua, vì càng đặt áp lực số liệu thì việc đi bộ càng dễ biến thành một nghĩa vụ khô khan.
Giờ mỗi lần thấy đầu óc mệt hoặc người ì ạch sau nhiều giờ ngồi, mình không còn nghĩ tới việc phải sắp xếp một buổi tập cho ra tập nữa. Mình chỉ đứng dậy, bước ra cửa, đi một vòng. Có khi giải pháp cho một ngày nặng nề không nằm ở đâu xa, nó chỉ cách mình vài bước chân ra khỏi nhà.



