← Tất cả bài viếtTự nấu bữa cơm, chậm mà đáng

Tự nấu bữa cơm, chậm mà đáng

Có một dạo mình đặt đồ ăn gần như mỗi tối, mở ứng dụng, chọn món, chờ shipper, ăn xong dọn vài cái hộp nhựa rồi thôi. Nhanh, tiện, không cần nghĩ ngợi. Nhưng có một tối mình chợt nhận ra mình chẳng nhớ nổi tối qua mình đã ăn gì, mọi bữa cứ trôi qua giống hệt nhau, không để lại dấu vết gì trong đầu.

Đặt đồ ăn vì tiện

Lý do mình đặt đồ ăn nhiều cũng dễ hiểu, sau một ngày làm việc mệt, nghĩ tới chuyện đi chợ, rửa rau, đứng bếp là thấy ngán. Đặt vài cái chạm trên điện thoại, nửa tiếng sau có đồ ăn nóng hổi, ai chẳng chọn cách đó. Vấn đề không phải đặt đồ ăn là xấu, mà là khi nó trở thành thói quen duy nhất, mình đánh mất luôn cả ý niệm về bữa ăn như một khoảng nghỉ trong ngày, nó chỉ còn là một việc cần hoàn thành cho xong bụng đói.

Thử tự nấu lại

Mình quyết định thử tự nấu vài buổi mỗi tuần, bắt đầu từ những món đơn giản nhất mình còn nhớ công thức. Đi chợ mua vài thứ, về rửa, thái, xào nấu. Ban đầu thấy mất thời gian hơn hẳn so với việc chỉ ngồi chờ shipper, có hôm loay hoay gần một tiếng cho một bữa ăn đơn giản. Nhưng dần dần mình để ý một điều, trong lúc đứng bếp, đầu óc mình không nghĩ tới việc gì khác, chỉ tập trung vào con dao, cái chảo, mùi thức ăn đang chín dần. Đó là một trạng thái hiếm khi mình có được trong ngày, khi cả người chỉ làm một việc, không phân tâm.

Nấu ăn như một kiểu thiền nhỏ

Mình không phải người giỏi bếp núc, món mình nấu cũng không có gì cầu kỳ, chỉ là canh rau, thịt kho, vài món quen thuộc. Nhưng cái mình nhận ra là quá trình nấu, dù đơn giản, vẫn cho mình một nhịp chậm hiếm hoi. Thái rau cần sự chú ý, canh lửa cần sự kiên nhẫn, nêm nếm cần thử đi thử lại. Tất cả những bước nhỏ đó buộc mình phải chậm lại, có mặt trọn vẹn với việc đang làm, không thể vừa nấu vừa làm việc khác được. Nó giống một cách chăm sóc bản thân âm thầm, không cần gọi tên là thư giãn, nhưng tác dụng lại tương tự.

Không cần cầu kỳ, đơn giản cũng được

Mình bỏ luôn suy nghĩ là nấu ăn tại nhà phải cầu kỳ mới đáng công. Một bữa cơm chỉ có canh và một món mặn, ăn cùng cơm trắng, vẫn là một bữa cơm tử tế. Cái quan trọng không nằm ở số món hay độ khó của công thức, mà ở việc mình dành thời gian tự tay chuẩn bị nó, thay vì để người khác làm sẵn rồi mình chỉ việc mở hộp ra ăn.

Từ ngày tự nấu nhiều hơn, bữa cơm tối không còn là một việc lướt qua vội vàng. Mình ngồi ăn chậm hơn, đôi khi vừa ăn vừa nhớ lại lúc nãy mình đã nấu như thế nào, món nào hơi mặn, món nào cần thử lại lần sau. Cả buổi tối vì thế cũng dịu đi một nhịp, không còn cái cảm giác gấp gáp của một ngày làm việc kéo dài đến tận bữa ăn cuối cùng. Có lẽ bữa cơm tự nấu không chỉ nuôi cái bụng, nó còn cho mình một khoảng dừng cần thiết giữa một ngày mà mọi thứ khác đều đang vội.