Có một thời mình mở điện thoại lên là để so sánh. Mình không nhận ra mình đang làm vậy, nhưng đúng là vậy.
Người này mới mua xe. Người kia đi du lịch. Bạn cũ giờ làm chức to. Mình lướt qua, miệng thì mừng cho họ, mà trong lòng cứ chùng xuống một chút. Rồi mình nhìn lại đời mình và thấy nó nhỏ bé.
Cái thước không bao giờ dừng
Mình từng nghĩ so sánh sẽ giúp mình cố gắng hơn. Thấy người ta hơn mình thì mình phấn đấu.
Nhưng nó không hoạt động như vậy. Vì cái thước so sánh không bao giờ dừng lại.
Mình mua được cái mình từng thèm, vui được vài hôm, rồi lại thấy người khác có thứ xịn hơn. Mình lên được một nấc, ngẩng lên đã thấy người ta ở nấc cao hơn nữa. Cuộc đua này không có vạch đích. Mình chạy hoài mà chẳng bao giờ tới nơi gọi là "đủ".
Mệt nhất là mình so cái mặt tệ nhất của mình với cái mặt đẹp nhất của người ta. Mình biết hết những lo lắng, những lần thất bại của chính mình. Còn người khác, mình chỉ thấy phần họ chọn cho mình thấy. So như vậy thì mình thua là phải.
Niềm vui bị đánh cắp lúc nào không hay
Điều buồn nhất của so sánh là nó lấy mất niềm vui đang có.
Có những thứ mình thật sự thích. Một bữa cơm ngon. Một buổi chiều rảnh. Một việc nhỏ mình làm được. Đáng lẽ mình được vui trọn vẹn với chúng.
Nhưng hễ mình đặt chúng cạnh đời người khác, niềm vui xẹp xuống ngay. Bữa cơm vẫn ngon đó, mà mình không thấy ngon nữa, vì mình đang nghĩ tới bữa tiệc sang trọng ai đó vừa đăng. Mình tự tay làm hỏng cái mình đang có, chỉ vì nhìn sang thứ mình không có.
Quay cái nhìn vào trong
Mình không bỏ được so sánh trong một ngày. Nhưng mình tập một thói quen nhỏ.
Mỗi khi thấy mình bắt đầu so với ai đó, mình dừng lại và hỏi: hôm nay mình có gì? Không phải so với người khác, mà so với chính mình hôm qua.
Hôm nay mình khỏe. Hôm nay mình có người để thương. Hôm nay mình làm xong một việc. Bấy nhiêu thôi. Khi mình nhìn vào trong thay vì nhìn sang ngang, cái đủ tự nó hiện ra. Nó vẫn luôn ở đó, chỉ là bị cái so sánh che mất.
Đời mình, mình sống
Giờ mình vẫn dùng điện thoại, vẫn thấy người ta khoe đủ thứ. Nhưng mình bớt chùng lòng hơn xưa.
Mình nhắc mình rằng đời mỗi người một nhịp. Có người nở sớm, có người nở muộn. Cái mình thấy trên màn hình chỉ là một lát cắt, không phải cả câu chuyện. Và quan trọng nhất, đời người khác có hào nhoáng tới đâu cũng không phải đời mình.
Mình chỉ có một cuộc đời này để sống, và sống nó bằng cách ngó sang nhà người ta thì phí quá. Bỏ cái thước so sánh xuống, mình thấy nhẹ hẳn. Hóa ra mình vẫn ổn. Mình vẫn luôn ổn, chỉ là lâu nay mình quên nhìn cho kỹ.