Bán nhiều kênh cùng lúc là chuyện sớm muộn ai làm online cũng tới. Nhưng cứ thêm một kênh là độ rối của một bài toán âm thầm gặm lợi nhuận lại nhân lên: quản tồn kho. Khâu này chẳng hào nhoáng gì, nhưng nó quyết định bạn có thật sự bỏ túi được đồng nào hay không.
Hai cái khổ ngược chiều nhau
Quản tồn kho là đi trên dây giữa hai vực. Một bên là hết hàng: khách muốn mua mà bạn không còn để bán, mất doanh thu ngay, mà trên sàn còn bị phạt thứ hạng với uy tín vì phải hủy đơn. Bên kia là tồn đọng: nhập nhiều quá, hàng nằm kho chôn vốn, rồi nguy cơ lỗi mốt, hư hỏng, hoặc phải xả lỗ.
Cả hai đều mất tiền, chỉ là mất theo kiểu khác nhau thôi. Cái hay của quản tồn kho là giữ vừa đủ hàng để không lỡ đơn, mà không nhiều tới mức kẹt vốn. Cái "vừa đủ" đó nó nhảy múa theo từng mặt hàng và từng thời điểm, chứ không có con số cố định cho mọi thứ.
Bán đa kênh thì bài toán nhân lên
Bán một kênh thì tồn kho còn dễ nắm. Bán năm kênh từ cùng một kho thì loạn liền: một món vừa bán trên TikTok mấy phút trước vẫn có thể đang hiện "còn hàng" bên Shopee. Thế là bán vượt số thực có, rồi buộc phải hủy đơn, mà hủy đơn là thứ tệ nhất cho uy tín trên sàn.
Đó là lý do khi đã bán nhiều kênh, bạn cần một nguồn dữ liệu tồn kho duy nhất rồi đồng bộ ra các kênh, thay vì ngồi sửa tay từng nơi. Nhiều người cứ chần chừ không chịu đầu tư khoản này, tới khi một đợt bán vượt làm hủy hàng loạt đơn và kéo theo một mớ review xấu mới giật mình. Lúc đó cái giá phải trả đắt hơn nhiều rồi.
Không phải hàng nào cũng quản như nhau
Một nguyên tắc đỡ đau đầu: đừng đối xử mọi mặt hàng giống nhau. Thường thì một nhúm sản phẩm tạo ra phần lớn doanh thu, còn cả đám còn lại đóng góp lèo tèo. Nên dồn sự chú ý và mức tồn an toàn cho nhóm chủ lực, đừng bao giờ để mấy đứa đó cháy hàng. Nhóm bán chậm thì giữ tồn tối thiểu thôi cho khỏi chôn vốn.
Phân loại kiểu này giúp bạn tập trung công sức đúng chỗ, thay vì căng thẳng đều cho mọi mã hàng đến phát mệt. Mất một đơn của hàng chủ lực đau hơn nhiều so với mất một đơn của mặt hàng phụ.
Hiểu nhịp để biết lúc nào nhập
Quyết định nhập hàng nên dựa vào tốc độ bán và thời gian chờ hàng về. Ví dụ một món bán trung bình mười cái mỗi ngày, hàng mới đặt thì một tuần mới về, vậy bạn phải đặt nhập khi tồn còn đủ bán hơn một tuần, rồi cộng thêm một lớp đệm phòng mấy ngày bán đột biến. Tính toán chút thôi nhưng đỡ hớ.
Với người bán sàn thì canh kỹ mấy đợt sự kiện lớn với sale. Nhu cầu có khi vọt lên gấp mấy lần, mà cháy hàng đúng đỉnh mùa thì vừa mất món doanh thu to vừa làm gãy cái đà bạn tốn công gầy dựng. Tiếc đứt ruột.
Hàng tồn là tiền, đối xử với nó như tiền
Cái dễ quên nhất: mỗi món trong kho là tiền mặt bạn đã bỏ ra mà chưa thu về. Một cái kho chất đầy hàng bán chậm không phải dấu hiệu sung túc đâu, đó là vốn đang nằm ngủ. Cứ theo dõi món nào nằm kho lâu quá thì mạnh dạn xả sớm, vì ôm càng lâu thường càng lỗ thêm, hiếm khi tự tốt lên được.
Quản tồn kho nghe chán thật, nhưng nó đúng là cái rãnh mà lợi nhuận của bạn hoặc được giữ lại, hoặc rò ra ngoài lúc nào không hay. Đồng bộ tồn kho để khỏi bán vượt, ưu tiên nhóm chủ lực, nhập theo tốc độ bán và thời gian chờ, và nhớ một điều: hàng trong kho chính là tiền của bạn đang chờ được giải phóng.