Gần đây mình lướt lại danh bạ điện thoại, thấy tên vài người bạn thân hồi trước, những người từng gặp mỗi tuần, giờ tin nhắn gần nhất đã cách đây cả năm. Không có chuyện gì xảy ra giữa hai bên cả, chỉ đơn giản là cuộc sống mỗi người rẽ sang một hướng, và không ai chủ động giữ liên lạc.
Hồi trẻ bạn bè tự tới
Ngày còn đi học, tình bạn hình thành gần như không cần cố gắng. Ngồi cùng lớp, học cùng nhóm, ở cùng khu trọ, thời gian ở chung nhiều tới mức tình bạn cứ tự nhiên mà có, không cần lên kế hoạch gặp gỡ. Lúc đó mình chưa từng nghĩ có ngày mình phải chủ động nhắn tin hẹn gặp một người bạn, vì việc gặp nhau vốn dĩ đã nằm sẵn trong nhịp sống hằng ngày.
Lớn lên, ai cũng bận
Rồi mỗi người đi một hướng, công việc, gia đình, những mối lo riêng chiếm gần hết thời gian trong ngày. Không phải ai cũng còn ở gần nhau về mặt địa lý, mà kể cả ở gần, lịch của mỗi người cũng khác nhau đến mức khó tìm một khung giờ chung. Mình nhận ra tình bạn tuổi trưởng thành không còn được nuôi bằng sự gần gũi tự nhiên nữa, nó cần một ai đó chủ động, nếu không cả hai bên cứ mặc định người kia sẽ nhắn trước, rồi cuối cùng chẳng ai nhắn cả.
Cái đáng buồn không phải là tình bạn tan vỡ vì mâu thuẫn gì, mà là nó lặng lẽ nhạt đi vì không bên nào chăm sóc nó. Nhìn lại, mình thấy tiếc những mối quan hệ từng rất thân mà giờ chỉ còn là một cái tên lướt qua trên màn hình, thỉnh thoảng thả một like cho ảnh của nhau.
Chủ động, dù chỉ là một tin nhắn nhỏ
Mình bắt đầu thay đổi cách nghĩ, không chờ có lý do đặc biệt mới nhắn tin cho bạn. Đôi khi chỉ là một câu hỏi thăm ngắn, một tin nhắn kể lại chuyện gì đó khiến mình nhớ tới người đó. Những tin nhắn nhỏ như vậy không tốn nhiều công sức, nhưng nó giữ cho sợi dây liên lạc không bị đứt hẳn. Mình cũng học cách rủ hẹn trước thay vì nói kiểu chung chung khi nào rảnh gặp nhau, vì câu đó gần như chẳng bao giờ dẫn tới một buổi gặp thật sự.
Giữ vài mối thật thay vì nhiều mối hời hợt
Mình cũng nhận ra mình không cần giữ liên lạc đều với tất cả mọi người từng quen biết. Có những mối quan hệ để nó nhạt đi cũng là chuyện bình thường, không phải lỗi của ai. Cái mình muốn chăm là vài người bạn thật sự quan trọng, những người mà khi gặp lại vẫn thấy thoải mái như chưa từng xa cách. Chăm ít mối mà sâu, thay vì cố giữ liên lạc rộng mà mối nào cũng hời hợt, hóa ra lại nhẹ nhàng hơn nhiều.
Có một buổi tối mình hẹn được một người bạn cũ sau gần hai năm không gặp. Ngồi nói chuyện được nửa tiếng thì cảm giác xa cách biến mất, như thể thời gian không hề trôi qua. Lúc đó mình nghĩ, giá như mình chủ động nhắn sớm hơn thì đã không phải để trống một khoảng thời gian dài như vậy. Tình bạn không tự mất đi trong một ngày, nó mất đi từng chút một qua những lần mình định nhắn rồi lại thôi.



