Mình bắt đầu chơi tennis vì một lý do rất tầm thường: ngồi máy tính nhiều quá, lưng với vai kêu cứu. Định bụng đánh cho ra mồ hôi, khỏe cái thân. Ai ngờ thứ nó chữa lại không phải cái lưng, mà là cái đầu.
Trên sân, bạn không kịp lo chuyện khác
Cái hay đầu tiên của tennis là nó không cho phép bạn lơ đãng. Quả bóng bay tới với tốc độ đó, bạn mà mải nghĩ về cái email chưa trả lời hay cái deadline tuần sau là ăn bóng vào mặt ngay.
Thế là tự nhiên đầu óc bị kéo về đúng một việc: quả bóng tiếp theo. Không quá khứ, không tương lai, không lo lắng vẩn vơ. Mấy ông thiền sư gọi đó là sống ở hiện tại, phải tập cả năm. Còn trên sân tennis, bạn bị ép vào trạng thái đó miễn phí, ngay từ quả giao bóng đầu tiên.
Hai tiếng trên sân là hai tiếng cái đầu mình được nghỉ. Ra về người mệt nhừ mà lạ thay, trong lòng nhẹ tênh.
Thua xong rồi sao, vẫn phải giao bóng tiếp
Tennis dạy mình một bài về thất bại mà mãi mình mới ngấm. Bạn đánh hỏng một quả, mất một điểm. Xong. Không níu lại được. Cái duy nhất bạn làm được là chuẩn bị cho quả sau.
Người mới chơi (mình ngày xưa y vậy) hay đứng chửi rủa bản thân sau mỗi cú hỏng, rồi mang cái bực đó vào quả tiếp theo, đánh hỏng tiếp, thành một chuỗi. Người chơi lâu thì khác. Hỏng là hỏng, lắc đầu một cái, hít một hơi, vào quả mới như chưa có gì xảy ra.
Nghe quen không? Ngoài đời y hệt. Cái sai hôm qua, cái dự án flop, cái lời lỡ miệng, có dằn vặt mãi cũng chẳng đem lại gì. Quan trọng là quả giao bóng tiếp theo. Mình học được sự bình thản đó từ sân tennis nhiều hơn từ bất kỳ quyển sách self-help nào.
Cơ thể mệt thì cái đầu mới chịu im
Có những hôm đầu mình quay cuồng, nghĩ đủ thứ, càng nằm càng tỉnh. Mấy hôm đó mà ra sân quật một trận là tối về ngủ ngon lành.
Mình không rành khoa học thần kinh để giải thích cho sang. Nhưng cảm nhận rất rõ: khi cơ thể được vận động tới nơi tới chốn, cái mớ lo âu trong đầu tự nhiên lắng xuống. Hình như có những vấn đề không giải được bằng cách nghĩ thêm, mà giải được bằng cách đổ mồ hôi. Đứng dậy, ra sân, để cơ thể làm phần việc của nó.
Có người đứng bên kia lưới
Một điều ít ai nói: tennis kéo mình ra khỏi cái màn hình và đặt mình trước một con người thật. Có người giao bóng, có người đỡ, có người cười khi mình đánh một cú ngớ ngẩn.
Trong cái thời mà ai cũng cắm mặt vào điện thoại, được đứng chơi với một người bằng xương bằng thịt, đổ mồ hôi chung, ăn mừng và càu nhàu chung, là một thứ xa xỉ mà mình không nhận ra mình thiếu cho tới khi có lại. Mấy ông bạn sân bóng của mình, nói chuyện không sâu sắc gì đâu, toàn trêu nhau là chính, mà lại là một phần khiến tuần của mình dễ thở hơn.
Không cần giỏi mới được chữa lành
Mình nói trước kẻo bạn ngại: bạn không cần đánh hay. Mình chơi cũng làng nhàng, cú trái tay tới giờ vẫn run. Nhưng cái liều therapy này không tính bằng việc bạn đánh đẹp tới đâu.
Nó nằm ở chỗ bạn chịu bước ra sân, để cái đầu nghỉ một lát, để cơ thể được sống đúng nghĩa, và để mình kết nối với một người khác qua trái bóng nỉ. Đánh dở cũng được chữa lành như thường.
Nên nếu dạo này bạn thấy ngộp, đầu lúc nào cũng ong ong, thử cầm cái vợt ra sân xem. Không phải để thành tay vợt gì cả. Chỉ là cho bản thân hai tiếng không nghĩ ngợi, một trận mồ hôi, và vài tiếng cười. Đôi khi liều thuốc mình cần đơn giản tới mức đó.