← Tất cả bài viếtWorld Cup 2026 và những đêm thức cùng cả thế giới

World Cup 2026 và những đêm thức cùng cả thế giới

Bốn năm mới có một lần, và lần này thì khác mọi lần trước. World Cup 2026 đang diễn ra, lần đầu tiên do tận ba nước đồng tổ chức là Mỹ, Canada và Mexico, và cũng là kỳ đầu tiên mở rộng lên 48 đội. To nhất lịch sử. Mình ngồi đây, lệch múi giờ cả nửa vòng trái đất, mà vẫn bị cuốn vào như thường.

Một giải đấu to chưa từng thấy

Vài con số cho dễ hình dung. 48 đội, chia 12 bảng, đá tổng cộng 104 trận, kéo dài từ 11 tháng 6 tới chung kết ngày 19 tháng 7. Vòng bảng vừa khép lại mấy hôm nay, và giải bắt đầu vào phần gay cấn nhất, phần đá loại trực tiếp, nơi thua một trận là xách vali về nước.

Mở rộng lên 48 đội nghĩa là có những đội tuyển lần đầu được góp mặt ở sân chơi lớn nhất hành tinh. Với người hâm mộ mấy nước đó, được thấy lá cờ của mình trong một kỳ World Cup là chuyện cả đời mới có. Cái đẹp của bóng đá nhiều khi nằm ở mấy chuyện như vậy, chứ không chỉ ở mấy ông lớn quen mặt.

Thứ mình mê không hẳn là bóng đá

Thành thật mà nói, mình không phải dân chuyên sâu chiến thuật. Mình không phân tích được sơ đồ này khắc chế sơ đồ kia. Cái mình mê ở World Cup là thứ khác.

Là cảm giác cả một đất nước cùng nín thở trong một quả phạt đền. Là quán cà phê đông nghẹt lúc nửa đêm, người lạ quay sang ôm nhau khi có bàn thắng. Là ông chú sửa xe đầu hẻm với anh nhân viên văn phòng, ngày thường chẳng liên quan gì, mà đêm đó cùng hét một tên cầu thủ. Bóng đá có cái quyền năng kỳ lạ là xóa nhòa ranh giới, dù chỉ trong chín mươi phút.

Trong một thế giới mà người ta cãi nhau về đủ thứ, hiếm có cái gì kéo được nhiều người khác nhau cùng vui, cùng buồn, cùng một thứ như vậy.

Những đêm thức và cái giá dễ chịu của nó

Lệch múi giờ với mấy nước chủ nhà bên kia bán cầu nghĩa là nhiều trận hay rơi vào lúc nửa đêm, gần sáng. Sáng hôm sau đi làm mắt thâm quầng, ngáp lên ngáp xuống, cà phê đặc gấp đôi.

Mà lạ, chẳng mấy ai tiếc. Vì mấy đêm đó là mấy đêm đáng nhớ. Nhiều năm sau bạn sẽ không nhớ cái đêm bạn ngủ đủ tám tiếng, nhưng bạn sẽ nhớ cái đêm thức tới 3 giờ sáng xem đội mình thích lội ngược dòng, rồi sướng tới mức không ngủ lại được. Có những cái mệt mà vui, và mệt vì World Cup là một trong số đó.

Bốn năm một lần, nên cứ tận hưởng

Có một thứ làm World Cup đặc biệt mà giải đấu nào cũng thèm: nó hiếm. Bốn năm mới có một lần. Một đời người xem được bao nhiêu kỳ? Đếm trên đầu ngón tay.

Chính cái hiếm đó khiến mỗi kỳ đáng để dừng lại mà tận hưởng. Cầu thủ bạn mê hôm nay, kỳ sau biết đâu đã giải nghệ. Đứa trẻ đang xem cùng bạn, kỳ sau đã thành thiếu niên. Mọi thứ trôi, nên cứ xem cho đã, hò hét cho đã, thức cho đã trong cái mùa hè này.

Mình không quan tâm lắm cuối cùng ai nâng cúp ngày 19 tháng 7. Đội mình thương có thể đã về nước từ vòng bảng rồi cũng nên. Nhưng kệ. Mình vẫn sẽ pha cà phê, canh giờ, và thức cùng vài tỉ người xa lạ khắp hành tinh. Bốn năm mới có một lần được cảm giác cả thế giới đập chung một nhịp, dại gì bỏ lỡ.