Phòng mình từng rất chật. Không phải chật vì nhỏ, mà chật vì đồ.
Sách mua về chưa đọc. Áo mua về mặc một lần. Mấy món đồ công nghệ nghĩ là sẽ cần, rồi không bao giờ đụng tới. Mình giữ hết. Mình nghĩ giữ nhiều thứ thì cuộc sống mới đầy đủ.
Nhưng mình không thấy đầy đủ. Mình thấy mệt.
Đồ đạc cũng đòi mình chú ý
Có một điều mình nhận ra muộn. Mỗi món đồ trong nhà đều lấy đi một chút gì đó của mình. Một chút không gian. Một chút công lau dọn. Và một chút trong đầu.
Cái áo không mặc nằm trong tủ vẫn âm thầm nhắc mình rằng mình đã mua sai. Chồng sách chưa đọc vẫn nhìn mình mỗi tối như một lời trách nhẹ. Mình tưởng đồ đạc nằm im, nhưng thật ra chúng vẫn nói chuyện với mình, mỗi ngày một ít.
Càng nhiều đồ, càng nhiều tiếng nói. Đầu mình lúc nào cũng hơi ồn, mà mình không biết vì sao.
Lần đầu vứt đi một thứ còn tốt
Mình bắt đầu từ một cái áo. Áo còn mới, còn đẹp, chỉ là mình không mặc. Lúc cầm nó lên định cho đi, mình thấy tiếc. Tiếc tiền, tiếc cái ý định ngày xưa khi mua nó.
Mình vẫn cho đi. Và lạ thay, sau đó mình không nhớ tới nó nữa. Không một lần.
Đó là bài học đầu tiên. Phần lớn những thứ mình sợ mất, mất rồi mình mới thấy là mình chẳng cần. Cái tiếc lúc buông chỉ là cảm giác nhất thời. Nó qua nhanh hơn mình tưởng.
Mỗi thứ bỏ đi, một chút nhẹ thêm
Mình làm tiếp. Từng ngăn kéo, từng góc tủ. Không vội. Mỗi lần chỉ vài món.
Cứ mỗi thứ rời khỏi nhà, mình lại thấy nhẹ thêm một chút. Khó giải thích lắm. Cái nhẹ đó không chỉ ở căn phòng, mà ở trong người. Như thể lâu nay mình vác một cái balo đầy đá mà không biết, giờ mới lấy ra từng viên.
Căn phòng rộng dần. Buổi sáng thức dậy nhìn quanh, mắt mình không còn vướng vào hàng chục thứ nữa. Chỉ còn vài món mình thật sự dùng, thật sự thương. Và mình thấy dễ thở.
Ít đồ hơn, mình rõ hơn
Khi nhà bớt đồ, mình nhận ra một điều bất ngờ. Mình bắt đầu thấy rõ mình thật sự thích gì.
Hồi trước, mình mua đồ để giống người khác. Mua vì thấy người ta có. Mua để lấp một khoảng trống nào đó mà mình không gọi tên được. Đống đồ đó che mất con người thật của mình.
Bỏ chúng đi rồi, cái còn lại mới là mình. Vài quyển sách mình đọc đi đọc lại. Cái bàn gỗ mình ngồi mỗi sáng. Mấy thứ nhỏ nhưng đúng. Mình không cần nhiều, mình chỉ cần đúng.
Mình không nói ai cũng phải sống tối giản. Mình chỉ kể chuyện của mình. Rằng có một ngày mình bớt đồ đi, và tự nhiên thấy lòng rộng ra. Nếu dạo này bạn cũng thấy nhà chật, đầu ồn, thử bắt đầu từ một món thôi. Một cái áo cũng được. Rồi xem mình thấy thế nào.