Hồi mới bán hàng mình cứ nghĩ phần khó nhất là kiếm khách. Bán được rồi mới ngộ ra, cái nguồn hàng phía sau mới là chỗ quyết định mình sống khỏe hay sống vật vờ. Cùng một sản phẩm, người lấy được giá tốt thì ung dung, người lấy đắt thì cày bở hơi tai vẫn không có lãi.
Nguồn hàng ăn thẳng vào lãi
Giá nhập rẻ hơn một chút thôi mà nhân lên cả ngàn đơn là ra số khác hẳn. Cái lãi của bạn nhiều khi nằm hết ở chỗ nhập chứ không phải chỗ bán. Bạn không thể tăng giá bán mãi vì khách bỏ đi, nhưng nhập tốt hơn thì lãi dày lên mà khách chẳng hề hay.
Mà nó còn dính tới uy tín. Hàng nhà cung cấp lỗi thì người ăn gạch là bạn, không phải họ. Khách đâu biết ai làm ra, họ chỉ biết mua chỗ bạn rồi hàng tệ. Cho nên chọn nguồn không chỉ là chuyện rẻ, còn là chuyện có làm bạn mất mặt với khách không.
Đừng cột mình vào một mối
Có một nhà cung cấp ngon, giá đẹp, dễ làm việc, sướng quá nên lấy hết của họ. Mình hiểu, tiện mà. Nhưng đó là lúc bạn đang treo cả cơ nghiệp lên một cái đinh.
Ngày họ tăng giá đột ngột, hết hàng, hoặc đơn giản là nghỉ làm, bạn đứng hình. Khách đang chờ mà kho thì trống. Luôn nuôi thêm ít nhất một mối phụ, kể cả khi chưa cần. Lâu lâu đặt họ một ít cho giữ quan hệ. Tới lúc mối chính trục trặc, bạn có chỗ chạy ngay thay vì cuống cuồng đi tìm từ đầu.
Lấy mẫu, đừng tin lời
Ảnh đẹp, lời chào ngọt, báo giá hấp dẫn. Đừng vội ôm cả lô. Cái bạn thấy trên màn hình và cái về tới tay đôi khi là hai thế giới.
Bỏ tiền lấy mẫu trước. Cầm, sờ, dùng thử, so với cái họ quảng cáo. Lấy số lượng nhỏ chạy thử một đợt bán xem khách phản ứng sao, tỉ lệ lỗi thế nào. Tốn chút tiền và thời gian ở khúc này rẻ chán so với cảnh ôm nguyên kho hàng lỗi không biết tống đi đâu. Mình từng ham giá rẻ ôm cả lô không kiểm, về mới thấy một nửa không bán được. Bài học nhớ đời.
Mặc cả giá và công nợ
Giá báo lần đầu hiếm khi là giá cuối. Cứ hỏi thẳng, lấy nhiều hơn có giảm không, thanh toán nhanh có ưu đãi không. Hỏi thì mất gì đâu, nhiều khi họ gật cái rụp mà nếu im thì bạn trả giá hời cho không.
Ngoài giá còn có công nợ, cái này dân buôn hay quên. Được cho gối đầu vài tuần nghĩa là bạn bán xong mới phải trả, đỡ phải gồng vốn. Với người ít vốn thì điều khoản công nợ tốt nhiều khi quý hơn cả việc bớt được vài phần trăm giá.
Người nhỏ thì gom lại
Lấy ít thì giá luôn cao, đó là luật của buôn bán. Nhưng người nhỏ không phải chịu chết. Rủ vài người cùng cảnh gom đơn lại đặt chung cho đủ số mà ăn giá sỉ. Hoặc tìm một đầu mối lớn chuyên gom rồi chia lại, giá tuy không bằng đặt thẳng xưởng nhưng vẫn tốt hơn bạn tự mua lẻ.
Đừng ngại mình đơn lẻ. Có cách để chen vào mức giá của người mua lớn, chỉ là phải chịu khó tìm và chịu khó kết nối thôi.
Đối tốt với họ
Nhiều người coi nhà cung cấp như cái máy bán hàng, đặt rồi nhận rồi thôi, lúc nào cũng ép cho bằng được. Được giá đấy nhưng mất cái khác lớn hơn.
Trả tiền đúng hẹn, nói năng tử tế, lúc họ kẹt thì thông cảm. Mấy thứ nhỏ đó tích lại thành một mối quan hệ thật. Để rồi tới ngày bạn cháy hàng gấp, cả thị trường tranh nhau lấy, ai là người được họ chừa hàng và đẩy đơn lên trước? Là người bấy lâu nay đối tốt với họ. Lúc bình thường thì chẳng thấy gì, nhưng lúc khẩn thì cái quan hệ đó cứu bạn. Buôn bán suy cho cùng vẫn là giữa người với người.


