← Tất cả bài viếtĐặt tiêu đề khiến người ta phải dừng lại và bấm vào

Đặt tiêu đề khiến người ta phải dừng lại và bấm vào

Bạn viết bài cả buổi, chăm chút từng câu, rồi đặt cái tiêu đề trong ba giây. Sai chỗ đó đấy. Vì người ta lướt feed, mắt chỉ dừng ở dòng tiêu đề. Phần thân hay cỡ nào cũng vô nghĩa nếu cái dòng đầu không kéo được họ lại.

Mình từng có bài viết tâm huyết mà flop sấp mặt. Đổi đúng cái tiêu đề, đăng lại, tự nhiên người ta vào ầm ầm. Cùng một nội dung. Khác mỗi dòng đầu tiên.

Viết cho một người, đừng viết cho cả đám

Lỗi hay gặp nhất là cố nói với tất cả mọi người. Kiểu "Bí quyết kinh doanh cho mọi nhà". Nghe rộng quá nên chẳng ai thấy đó là chuyện của mình.

Thử nghĩ tới một người cụ thể. Chị chủ shop quần áo đang ôm hàng tồn. Anh freelancer mãi không dám tăng giá. Khi bạn viết tiêu đề như đang nhắn riêng cho người đó, họ sẽ thấy "ơ, nói mình à". Và họ dừng lại.

Tệp càng hẹp, tiêu đề càng sắc. Nghe ngược đời nhưng đúng.

Hứa một thứ rõ ràng

Người ta bấm vào vì tin sẽ nhận được gì đó. Đỡ một nỗi lo, biết thêm một mẹo, đỡ tốn thời gian. Tiêu đề tốt nói thẳng cái lợi đó ra.

So thử hai cái:

"Vài suy nghĩ về quản lý thời gian"

"Cách mình dọn xong việc trước 5 giờ chiều để còn về với con"

Cái thứ hai hứa hẹn rõ. Người đang vật lộn với deadline sẽ bấm ngay. Cái đầu thì... ai mà biết bên trong có gì.

Tò mò thì có, lừa thì đừng

Tò mò là gia vị. Bạn để hở một chút, giấu một chút, người ta muốn biết phần còn lại nên bấm vào. Kiểu "Mình bỏ chạy quảng cáo suốt một tháng và đây là điều bất ngờ".

Nhưng có ranh giới. Giật tít rồi bên trong rỗng tuếch là tự đào hố chôn mình. Người ta bấm vào một lần, thấy bị lừa, lần sau thấy tên bạn là lướt thẳng. Niềm tin mất rồi thì kéo lại cực kỳ khó. Tò mò phải có hàng thật bên trong để trả.

Càng cụ thể càng đáng tin

Con số và chi tiết làm tiêu đề nặng ký hơn hẳn. "Tiết kiệm tiền quảng cáo" nghe sáo. "Cách mình cắt một phần ba ngân sách quảng cáo mà đơn vẫn về" nghe như có thật.

Chi tiết tạo cảm giác bạn đã thực sự làm, chứ không chém gió. Người đọc cảm được điều đó. Một con số lẻ, một mốc thời gian, một tình huống cụ thể, mấy thứ đó kéo người ta vào nhanh hơn cả tá tính từ hoa mỹ.

(Đừng bịa số. Bịa rồi có ngày bị bóc, mất uy hơn cả không có số.)

Đừng cưới cái tiêu đề đầu tiên

Cái tiêu đề đầu bạn nghĩ ra thường không phải cái hay nhất. Nó chỉ là cái dễ nhất.

Mình hay viết ra năm sáu phương án cho một bài. Có cái nghiêng về lợi ích, có cái khơi tò mò, có cái đặt thẳng câu hỏi. Rồi đọc to lên xem cái nào nghe đã tai nhất. Nếu đăng được nhiều bản để test thì còn tốt hơn, để số liệu nói thay vì cảm tính của mình.

Lâu dần bạn sẽ nhận ra kiểu nào hợp với tệp của bạn. Có nhóm khán giả mê con số, có nhóm thích giọng kể chuyện. Cứ thử rồi giữ lại cái ăn.

Nói cho cùng, tiêu đề không phải trò chơi chữ để khoe khéo. Nó là lời mời. Bạn đứng trước cửa, vẫy tay với đúng người, và hứa rằng bước vào sẽ đáng. Vậy thôi. Viết tiêu đề tiếp theo, thử đọc to xem bạn có muốn bấm vào không. Nếu chính bạn còn thấy nhạt thì người lạ chẳng lý do gì bấm cả.