← Tất cả bài viếtThuê đúng người trước khi nói chuyện quản giỏi

Thuê đúng người trước khi nói chuyện quản giỏi

Ở tập đoàn, một nhân viên yếu chỉ là một mắt xích bé tí trong cả guồng. Nhưng ở một doanh nghiệp năm người, một người sai chỗ là mất đứt 20% đội ngũ, mà còn có khi kéo lùi cả nhóm. Đó là lý do quản nhân sự ở quy mô nhỏ vừa khó hơn vừa quan trọng hơn nhiều người tưởng, dù bạn chẳng có phòng nhân sự hay ngân sách rủng rỉnh gì.

Tuyển đúng còn quan trọng hơn quản giỏi

Không một kỹ năng quản lý nào cứu nổi một cú tuyển sai. Đội nhỏ thì càng phải đổ thời gian vô khâu tuyển, nhiều hơn cái mức bạn nghĩ là đủ. Một người hợp về thái độ với giá trị, dù còn non kỹ năng, thì dạy được. Còn người giỏi kỹ năng mà sai thái độ thì gần như chịu, không sửa nổi, lại còn làm hỏng cả không khí chung.

Lúc tuyển, nhìn vào việc họ đã làm ấy, đừng chỉ nghe họ nói. Hỏi mấy chuyện cụ thể trong quá khứ: hồi đó họ xử ông khách khó tính kiểu gì, lỡ làm sai thì họ làm gì? Cách họ hành xử thật trong quá khứ báo trước tương lai chuẩn hơn nhiều so với mấy lời hứa hẹn ngọt xớt lúc phỏng vấn.

Giao việc thì giao luôn quyền và cái kết quả mong muốn

Lỗi quản lý hay gặp nhất ở chủ shop nhỏ là giao việc mà không giao quyền, rồi nhảy vô soi từng chi tiết. Kiểu này khiến nhân viên ì ra, thụ động, còn bạn thì kiệt sức vì rốt cuộc vẫn ôm hết. Giao việc cho ra giao là nói rõ muốn ra kết quả gìgiới hạn tới đâu, rồi để người ta tự chọn cách làm.

Cứ chấm theo kết quả, đừng chấm theo chuyện họ có làm y chang cách của bạn hay không. Nhân viên chỉ lớn lên khi được tự quyết và tự gánh. Một đội mà chỉ biết làm theo lệnh từng bước thì đời nào san sẻ bớt gánh nặng cho bạn được.

Phản hồi đều, cụ thể, và nói liền khi còn nóng

Doanh nghiệp nhỏ thân tình, gần gũi, nên người ta hay ngại nói thẳng. Nhưng né phản hồi là kiểu tử tế giả tạo. Né riết thì vấn đề tích lại tới lúc hết cứu. Phản hồi tốt là phản hồi đều, nhắm vào hành vi chứ đừng đá tới con người, và tới sớm khi chuyện còn nóng hổi.

Quan trọng không kém: thấy người ta làm tốt thì khen, đừng chỉ chăm chăm bắt lỗi. Trong đội nhỏ, một câu công nhận thật lòng giữ người khoẻ chẳng kém tiền thưởng, vì người ta thấy công sức của mình có người để ý tới.

Giữ người đâu chỉ bằng lương

Shop nhỏ khó mà đấu lương với công ty lớn, đúng. Nhưng có mấy thứ tiền không mua được mà bạn lại cho được: sự tin tưởng, cơ hội học và lớn nhanh, được làm việc thấy có ý nghĩa, và một chỗ mà tiếng nói của họ có người chịu nghe.

Người ta nghỉ việc thường không phải vì lương, mà vì thấy mình giậm chân tại chỗ, không được tôn trọng, hoặc nhìn quanh chẳng thấy tương lai đâu. Nếu bạn dựng được cái nơi mà người giỏi thấy mình quan trọng và đang tiến lên từng ngày, bạn giữ họ lâu hơn nhiều so với cứ lao vào cuộc đua tăng lương.

Văn hoá là cái mà bạn chịu cho nó tồn tại

Văn hoá đội nhóm không nằm ở mấy cái khẩu hiệu treo tường đâu, nó nằm ở những hành vi bạn cho phép diễn ra. Bạn lờ đi một người làm cẩu thả, hay đối xử tệ với đồng đội? Vậy là bạn đang ngầm bảo: cái đó ổn, cứ thế mà làm. Trong đội nhỏ, mọi người nhìn chủ để biết đâu là chuẩn. Bạn làm gương, chứ không phải đứng đó ra lệnh.

Vậy nên: tuyển chậm mà kỹ, giao việc kèm quyền và kỳ vọng rõ ràng, phản hồi đều và thật lòng, dựng cái môi trường khiến người giỏi muốn ở lại. Ở quy mô nhỏ, con người không phải một thứ nguồn lực đứng cạnh sản phẩm. Họ gần như cái doanh nghiệp của bạn rồi.